Chùa Mía
Chùa Mía thuộc làng Mía, nay thuộc xã
Đường Lâm, thị xã Sơn Tây, tỉnh Hà Tây,
cách Hà Nội khoảng 45 km về phía tây.
Chùa Mía còn có tên chữ là Sùng Nghiêm
Tự.
|
|
Cổng vào chùa Mía |
Chùa Mía
được xây dựng vào thời Trần. Đến thế kỷ
17, chùa đã bị đổ nát, hoang phế nhiều.
Năm Đức Long thứ tư (năm 1632), bà
Nguyễn Thị Dong, vợ chúa Trịnh Tráng
(1632 - 1657), được nhân dân tôn kính
gọi là Bà Chúa Mía, đứng ra hưng công để
xây dựng lại. Chùa nằm trên một ngọn đồi
đá ong, có quy mô lớn, được tách ra làm
ba khoảnh tách bạch. Phía ngoài cùng là
gác chuông, tiếp đó là mảnh sân, ở phía
bên góc phải là một cây đa vài trăm tuổi,
tán lá sum suê che mát cả một khoảng
rộng, tạo cho khu chùa Mía một cảnh yên
tĩnh mát mẻ và linh thiêng. Qua một cổng
gạch là đến dãy nhà thụ trai (nơi ở của
các nhà sư). Tiếp đến là khu nhà chính
gồm: Nhà bái đường, chùa hạ, chùa trong
và thượng điện.
Ở nhà bái
đường có một tấm bia đá được dựng vào
năm bắt đầu làm chùa (1632). Tấm bia đá
này có chiều cao hơn 1,6 m, chiều rộng
là 1,2 m đặt trên một con rùa đá đồ sộ
làm chúng ta nhớ đến những con rùa đội
bia đá trong Khuê Các Văn Miếu. Nội dung
của tấm bia ghi lại công đức Bà Chúa
Mía xây chùa . Đây là một trong những
tấm bia to đẹp còn lưu giữ đến ngày nay.
Chùa hạ và
chùa trong nối với nhau bằng hai dãy
hành lang bao quanh lấy khu thượng điện,
kiến trúc được làm theo kiểu chuôi vồ.
Tại đây, tất cả những chỗ làm bằng gỗ
đều được chạm trổ rất đẹp.
Gần gác
chuông và cây đa cổ thụ là tòa bảo tháp
Cửu phẩm Liên Hoa cao 13 m thờ vọng Xá
Lợi đức Phật.
Tòa gác
chuông làm theo kiểu kiến trúc chồng
diêm hai tầng tám mái. Các góc mái đều
gắn đao triện. Sàn nhà bằng gỗ, ở tầng
gác có hàng lan can tiện. Các ván long,
xà nách đều được bào xoi cạnh và chạm
trang trí đề tài hoa lá. Ở đây có một
tấm bia năm 1621, một tấm bia năm 1750.
Trên gác treo một quả chuông đồng đúc
năm Cảnh Hưng thứ tư (1745) một khánh
đồng đúc năm Thiệu Trị thứ sáu (1846).
Trong chùa
Mía có rất nhiều tượng, có 287 pho tượng
lớn nhỏ, trong đó có 6 pho tượng đồng,
106 pho tượng gỗ và 174 pho tượng bằng
đất luyện được sơn son thếp vàng. Các
pho tượng này dù được đúc, nặn, hay được
chạm khắc cũng đều thể hiện tính nghệ
thuật cao qua sự khéo léo, tài hoa của
những người thợ xưa. Nhiều pho tượng
được xem như những tác phẩm nghệ thuật
tạo hình ở Việt Nam. Điển hình nhất là ở
tòa thượng điện có một bộ tám pho tượng
Bát Bộ Kim Cương làm bằng đất luyện. Mỗi
pho tượng là hình tượng một võ tướng
đang trong tư thế chuẩn bị chiến đấu để
trừ tà bảo vệ phật pháp. Hình khối, bố
cục vững chắc, thân hình cân đối, đường
nét thoải mái và khỏe. Nếu ở chùa Tây
Phương có các pho tượng La Hán diễn tả
hết nội tâm của con người thì ở chùa Mía
các pho tượng Bát Bộ Kim Cương cũng được
coi như những điển hình nghệ thuật, đã
miêu tả ngoại hình, dung mạo những con
người giàu tinh thần thượng võ.
Ngoài ra,
ở hai dãy hành lang còn có các pho tượng
tuyệt tác như: Tượng Tuyết Sơn (cao 0,76
m), trông không lớn như tượng Tuyết Sơn
ở chùa Tây Phương.
Nổi bật
nhất trong chùa Mía là tượng Quan Âm
Tống Tử (cao 0,76 m), thường được gọi là
tượng Bà Thị Kính. Tượng này diễn tả một
người phụ nữ thùy mị, có duyên, vẻ mặt
hơi buồn nhưng rất hiền từ nhân hậu, ẵm
một đứa bé bụ bẫm kháu khỉnh. Đường nét
chạm khắc mềm mại, trau truốt.
Với những
tác phẩm nghệ thuật điêu khắc và kiến
trúc độc đáo, với quy mô bề thế và đẹp.
Chùa Mía đã được Bộ Văn hóa - Thông tin
xếp hạng là di tích kiến trúc nghệ
thuật.